Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 455: C455: Nguyệt thần chi linh



Lúc này, Hạ Chỉ Lan đã phóng một ngọn súng xuyên qua bầu trời, dưới sự bao trùm của thương ý Nguyệt Hoa, bóng súng hoá thành một vầng trăng sáng tròn vành vạnh, xuyên thẳng qua khu rừng rậm tối tăm này rồi lao thẳng về phía tên áo đen.

Nhưng tên áo đen này chẳng hề lùi bước tránh né, hẳn khẽ nheo mắt, nở một nụ cười nhìn về bóng súng trăng tròn đang lao tới, đột nhiên, hẳn ta giơ bàn tay gầy guộc lên, linh lực cuộn trào tụ ở giữa lòng bàn tay rồi bất ngờ duỗi tay ra như một con rắn thần.

“Thiên Ma Xà Thủ!”

Một giọng nói dữ tợn vang lên giữa khu rừng rậm, chỉ thấy đầu súng của khẩu súng dài đó thậm chí còn chưa kịp đến sát gần đầu của tên áo đen đã bị bàn tay rằn thần đó tóm gọn.

Dưới sự bộc phát của linh lực Thiên Ma, bóng kiếm vầng trăng tròn đó ngay lập tức nổ tung, hoá thành vô vàn tia sáng rợp trời rồi dần tan biến.

Hạ Chỉ Lan sững người, xem ra nàng ta đã quá xem thường sự chênh lệch sức mạnh giữa hai người rồi, cho dù bây giờ đã có tiến bộ vượt bậc, trở thành một bậc thầy súng đạo, nhưng suy cho cùng, nàng ta cũng chỉ là một võ giả cấp tầng thứ chín của cảnh giới Thông Thiên, chưa đặt chân được. đến cảnh giới Thần Tàng mà thôi.

Còn tên áo đen này lại là kẻ mạnh thứ thiệt cấp tầng thứ năm của cảnh giới Thần Tàng, chỉ cần giơ tay một cái đã có thể đập tan mọi thủ đoạn của nàng ta.

Sắc mặt Hạ Chỉ Lan biến sắc, linh lực cuồn cuộn như biển cả quanh cơ thể nàng ta bắt đầu tụ hợp lại một chỗ, dùng lòng bàn tay đánh ra dọc theo đuôi súng: “Nguyệt Thần Chi Linh, Thần giáng!”

Bùm.

Ánh sáng bạc rực rỡ tuôn ra như cơn lũ, thân súng rung chuyển, những tia sáng vô tận chiếu rọi khắp nơi.

Cánh rừng rậm này dường như cũng được bao phủ kín bởi những tia sáng trăng mảnh như tơ của.

Sau đó, dưới thương ý Nguyệt Hoa, một bóng sáng cỡ mười trượng bỗng nhiên tụ lại sau lưng tên áo đen kia, bóng sáng này chỉ là hư ảo nhưng khi bao quanh vầng trăng chói loá kia lại trở nên vô cùng chân thực, hệt như Nguyệt Thần đích thân đến vậy.

“Thật không ngờ, ngươi còn trẻ tuổi mà lại có kiến thức. súng đạo uyên thâm như vậy!”

Vẻ kinh ngạc sâu trong đôi mắt của tên áo đen càng đậm nét hơn, nếu vừa rồi màn thể hiện súng ý của nàng ta khiến hắn thốt lên những lời kinh ngạc thì bây giờ, hẳn ta đã bị sốc toàn tập.

Loại súng ý này đã sắp đạt đến mức hoàn mỹ rồi! Quan trọng nhất là đối phương lại còn rất trẻ tuổi!

Tiếng vang bậc thầy súng đạo mười tám, mười chín tuổi này cho dù đi đến đâu chăng nữa, chắc chản đều là đối thủ cạnh tranh của mọi thế lực!

Hạ Chỉ Lan khẽ nhếch mép lên cười khinh bỉ, sau khi thấy được khả năng kiếm đạo của Trần Mộc, suốt thời gian qua, nàng ta thường xuyên hỏi hẳn về kinh nghiệm súng đạo.

Bởi kiếm đạo và súng đạo đều thuộc đạo, vạn pháp tuy khác đường nhưng cùng đích, và nàng ta đã thu hoạch được không ít.

Khi đối mặt với súng ý này, tên áo đen vẫn nở một nụ cười chế giểu, trong lúc cơ thể hắn dịch chuyển, còn chưa kịp. để Nguyệt Thần Chi Lực phát huy sức tiến công, hẳn đã tung một đòn đấm về phía sau, lạnh lùng nói: “Thiên Ma Quyết, Nộ Hải Ma Chưởng!”

Rầm.

Không gian dưới tác động của đòn đấm này hệt như bị bóp méo, từng gợn sóng hệt như vảy cá, ngay lập tức, linh lực Thiên Ma cuộn trào như thuỷ triều, sức tấn công mạnh như. con cá mập khổng lồ trong biển động khiến Nguyệt Thần Chi Lực ngay lập tức nổ tung.

Bùm.

Tiếng nổ chói tai vang lên, dư âm còn sót lại bao trùm không gian, Hạ Chỉ Lan sững người, cơ thể mảnh khảnh của nàng ta bị đầy lùi ra sau hơn một trăm mét.

“Thực lực còn chưa chạm đến cảnh giới Thần Tàng mà cũng dám huyênh hoang trước mặt ta sao!”

Tên áo đen cười khinh bỉ, cả cơ thể hắn ta bỗng biến mất ngay tại chỗ.

Hạ Chỉ Lan bỗng nheo mắt lại, một lúc sau, bóng đen đó lại hệt như một bóng ma bất ngờ xuất hiện sau lưng nàng ta, rồi tung một cú đấm hung tợn vào thẳng đầu nàng ta, sát khí lạnh lùng cuồn cuộn gần như đông cứng lại.

“Chết đi!”, tên áo đen khẽ nheo mắt, để lộ rõ vẻ dữ tợn lạnh lùng.

Tim Hạ Chỉ Lan đập thình thịch, bóng đen của cái chết hệt như tảng đá lớn kéo nàng ta xuống vực sâu, khiến ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

Nàng ta biết cảnh giới của bản thân còn thấp, bất kể là kỹ năng súng đạo hay là linh lực, nàng ta còn thua kém Trần Mộc rất nhiều. Vậy nên nàng ta không thể xuyên bảy tầng thực lực như hẳn được!

Lần này, e là nàng ta phải chết ở chốn này rồi!

Vào điểm mấu chốt này, bỗng vang lên một giọng nói thâm trầm quen thuộc từ phía sau lưng nàng ta: “Làm tốt lắm, còn lại cứ giao cho ta cả đi!”

Hạ Chỉ Lan còn chưa kịp định thần lại thì thân người mảnh mai của nàng ta đã bị một bàn tay kéo ra. Ngay lập tức, bàn tay tràn ngập ánh sáng vàng kim đó mang theo tà khí hung ác vút trời văng một cú đấm ra.

Bùm.

Tiếng nổ vang lên, ánh sáng vàng và ánh sang đen va vào. nhau, sau đó, tà khí hung ác bao quanh ánh sáng vàng kia đâm xuyên qua linh lực Thiên Ma, đánh thẳng vào giữa lồ ng ngực của tên áo đen.

Tên áo đen như chịu một đòn mạnh, cả người ngã văng ra như bom đạn băng qua mấy lùm cây đại thụ rồi cuối cùng va vào một ngọn núi, đáng sợ hơn là vách núi hắn va phải đó ngay lập tức xuất hiện một vết lõm lớn.

Tên áo đen phun ra một ngụm máu tươi, mặt cắt không còn giọt máu, hẳn ta ngẩng đầu lên với vẻ khó tin thì thấy một bóng dáng thanh niên mặc quần áo trắng, miệng đang nở nụ cười khinh miệt không biết đã xuất hiện trước mặt Hạ Chỉ Lan tự bao giờ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.