Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 449: C449: Là sức mạnh mà kiếm linh phóng ra ư



“Nơi này không nên ở lại lâu, chúng ta rời khỏi đây trước rồi tính tiếp!”

Hàn Giang Tuyết đáp.

Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan nhíu mày, không nói gì thêm, nâng Trần Mộc lên bay về phía xa, không dám dừng lại.

Vào lúc này, Trần Mộc đang trải qua biến hóa trong cơ thể mà hắn chưa từng gặp bao giờ, một luồng lực hung sát mênh mông như biển đang điên cuồng tàn sát trong cơ thể hắn.

Luồng sức mạnh kia hiển nhiên là từ trên thân Ma Kiếm Thái Cổ mà ra.

Sau khi khống chế Ma Kiếm Thái Gổ lần thứ hai, thanh kiếm đó không cho hắn cơ hội trấn áp, tất cả lực hung sát trong nó lập tức bùng nổ, lao vào trong người Trần Mộc một cách mất kiểm soát.

Nếu Trần Mộc không đoán sai thì. Thanh Ma Kiếm Thái Cổ này chuẩn bị đâm chết hắn!

Dưới sự xâm lấn của luồng lực hung sát mênh mông kia, suy nghĩ giết chóc điên cuồng bừng lên trong lòng Trần Mộc, chuẩn bị cắn nuốt hết lý trí của hắn!

May mắn thay, dù sao Trần Mộc cũng làm người hai đời, tâm cảnh đã được rèn giữa trăm ngàn lần.

Dưới tình huống nguy hiểm như vậy, hắn vẫn giữ được một tia tỉnh †áo cuối cùng trong lòng!

Thần thức của hắn nhanh chóng lao vào sâu trong cơ thể.

Ở trong đó, Ma Kiếm Thái Cổ đã thu nhỏ lại, đứng sừng sững bên trên Linh Hải, quanh thân còn có lực hung sát đang cuồn cuộn sôi trào.

Xung quanh nó, những sợi sáng mỏng như tơ cũng đang liên tục bắ n ra.

Ánh sáng đó ẩn chứa sức mạnh trấn áp bá đạo, nhanh chóng quấn lấy lực hung sát, cố gắng ép chúng quay lại Ma Kiếm Thái Cổ.

“Là sức mạnh mà kiếm linh phóng ra ư?”

Trần Mộc nhìn chăm chằm vào đám tơ ánh sáng, có vẻ giật mình.

Tuy nhiên, hiện tại hắn không còn hơi sức đâu mà quan †âm đ ến thân Ma Kiếm Thái Cổ, vì chính chuyện của hắn còn chưa xong.

Hắn phát hiện ra, ánh sáng mà thanh Ma Kiếm Thái Cổ phóng ra chỉ đang giữ lực hung sát chưa phóng ra bên ngoài.

Còn đám lực hung sát đã ào ra ngoài từ sớm, nó không thèm để ý tới. Nhìn dáng vẻ này, có lẽ nó muốn vứt luôn vất đề đau đầu đó cho Trần Mộc tự giải quyết.

Trần Mộc cắn chặt răng, lập tức rút lui khỏi thức hải, “Cửu Long Diệt Thần quyết” vận chuyển, bên trong Linh Hải, chút linh lực còn sót lại bị hắn vận chuyển, trấn áp lực hung sát đang tán loạn trong người.

Thế nhưng hăn lại phát hiện ra, linh lực trong Linh Hải chẳng còn lại mấy. Sau trận chiến kinh thiên động địa kia, cơ thể hắn đã kiệt quệ.

Ở bên ngoài, ba người Hàn Giang Tuyết nâng cơ thể máu tươi đầm đìa của Trần Mộc ra, đi về phía xa, không dám dừng lại dù chỉ một phút.

Sau lưng các nàng, bóng một người đàn ông trung niên đột nhiên bước lên ngọn núi hùng vĩ, lạnh lùng nhìn theo. đám người Hàn Giang Tuyết đang bỏ đi xa.

Bộ quần áo đen trên người bọn họ đã bị xé rách trong trận chiến kinh thiên động địa ấy, để lộ ra cơ thể của họ.

Cảnh này khiến không ít võ giả xung quanh sợ hãi.

Ma văn cổ xưa dữ tợn đang bao phủ khắp người họ.

Loại ma văn này giống như tổ văn của ma tộc thời kì thái tổ, có điều khác ở chỗ, tổ văn ma tộc khắc trên trán, còn bọn họ là trải khắp cơ thể.

“Thiên… Thiên Ma Cung?”

Nhìn loại ma văn này, rất nhiều võ giả đều rùng mình.

Người khắc loại ma văn này lên người chỉ có đám Thiên Ma Cung mà thôi, bởi vì bọn họ vốn không phải là ma tộc, mà là nhân tộc chuyển sang tu công pháp ma tộc, nhập ma đạo!

Tuy vậy, bọn họ không ngờ rằng, dư nghiệt Thiên Ma Cung biến mất hơn ngàn năm nay, tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?

“Đám này suy nghĩ kỳ là thật, tưởng trốn khỏi di tích Thương Long Tông là tìm được đường sống ư?”

Bên cạnh đám người Thiên Ma Tông, Tân Thạch Long đứng thẳng, trên người hắn ta không có ma văn nhưng vẫn tỏa ra linh lực khiến người ta sợ hãi!

Hắn ta lại chẳng thèm để ý đến những ánh mắt sợ hãi kia, trong đôi con ngươi toàn sát khí, hắn ta nhìn theo bóng đám Hàn Giang Tuyết chằm chằm, lạnh lùng lên tiếng: “Người mà Thiên Ma Cung ta muốn giết, chưa có ai thoát được!”

Nói xong, hắn ta vọt lên, đi cùng hắn là Tần Thạch Long.

Hai đại cường giả cảnh giới Vạn Pháp lại bắt tay nhau lần nữa!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.