Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 423: C423: Đúng vậy đó



Trình Vũ Hiên nhìn chằm chằm vòng xoáy không gian đó, trong vòng xoáy không gian đen ngòm đó, đen đến mức không thể nhìn võ bất cứ một thứ gì, vô cùng thần bí.

Nhưng mà họ có thể cảm nhận được một điều, năng lực cắn giết ở trong đó kh ủng bố đến cỡ nào, cho dù là cường giả của cảnh giới Vạn Pháp bị hút vào, chỉ e cũng chết không toàn thây.

Trần Mộc liếc mắt nhìn một cái, hắn nói: “Đây là hố đen hư không, trong hư không sẽ tự nhiên sinh ra các vòng xoáy thần bí như thế này, nhớ cẩn thận một chút, đừng để bị cuốn vào, nếu không đừng trách ta không cứu được cô, cho dù có một trăm cường giả ở cảnh giới Vạn Pháp cũng không cứu được cô đâu! Nếu bị cuốn vào thật, cô cũng không cần phải giãy giụa làm gì, cứ nhắm mắt lại chờ chết đi là được!”

Nghe Trần Mộc nói vậy, Trình Vũ Hiên không nhịn được trợn tròn hai mắt, nàng tức giận: “Ngươi không thể nói gì dễ nghe một chút à!”

Nhưng mà, Trình Vũ Hiên cũng phải để tâm hơn, mặc dù những lời Trần Mộc vừa nói quá kinh khủng, nhưng đó lại chính là sự thật, bởi vì nàng có thể cảm nhận được, hố đen hư không này có sức mạnh thần bí từ cổ xưa, không phải là thứ võ giả có thể đối chọi được.

Trong suốt hành trình đó, Trình Vũ Hiên cũng vô cùng cẩn thận, cố gắng di chuyển xa các hố đen hư không, những người khác cũng vậy, bọn họ sợ nó như sợ cọp, nếu như bị hút vào, bọn họ cũng chỉ còn cách nhắm mắt lại chờ chết mà thôi!

Khoảng hai canh giờ sau, rốt cục Trần Mộc và Trình Vũ Hiên cũng vượt qua mấy ngọn núi lớn, đi tới nơi bị mây đen che phủ.

Nơi này là một vùng đất vạn trượng tối om, địa hình lòng chảo, có rất nhiều người đang ở đó, những người này đều là cường giả ở cảnh giới Thần Tàng trở lên, có khoảng tầm trăm người, đứng rải rải một nơi, bọn họ đều cảnh giác đề phòng.

Lúc đến nơi này, ánh mắt Trần Mộc đã lướt quanh bốn phía, xung quanh lòng chảo này có kha khá cổ thụ nghìn năm tuổi, vô vàn gốc cây nghìn năm tuổi, thân cây cao tới hơn chục thước, rễ cây bành trướng, chằng chịt khắp nơi, nó bám rễ chắc vào lòng đất, cứng cỏi và tràn đầy sức sống, dù mưa to gió lớn cũng không thể cách gì phá hủy được.

Mà mấy cây cổ thụ ngàn năm tuổi đó cũng cao khoảng ngàn trượng, cành lá sum xuê, sức sống căng tràn, giống như một tấm lưới lớn che khuất cả trời, bóng râm bao phủ như muốn che giấu toàn bộ ánh sáng khu vực đó, chỉ còn lại một ít tia sáng yếu ớt, mông lung.

Những cây cổ thụ ngàn năm này đều có từ khi Thương Long tông khai tông đến nay, từ xa nhìn lại trông cực kỳ đồ sộ.

Mà ngay phía trước những cây cổ thụ ngàn năm đó là một cánh cửa băng đồng thau rộng tâm trăm trượng, cánh cổng canh giữ nơi lòng chảo, khung cửa được bao bọc bởi những dây leo dai chắc, không thể chặt đứt, nhờ đó nó đã khóa kín cánh cửa này.

Bởi vậy, mặc dù rất nhiều người đã đến, nhưng vào lúc này đây, họ lại không có cách nào dễ dàng bước vào trong cánh cửa.

Nhìn cánh cửa bằng đồng thau cực lớn đó, Trân Mộc khế nhíu mày, gợn sóng kỳ lạ khiến hắn thấy bất an đó truyền ra từ sau cánh cửa này, hình như bên trong đó cất giấu một thứ gì?

“Trân Mộc, Trình Vũ Hiên?” Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh họ.

Trần Mộc kinh ngạc ngẩng đầu lên thì thấy Hàn Giang Tuyết và Hạ Chỉ Lan nhanh chóng lao đến đây, bọn họ đều kích động và mừng rỡ vô cùng.

“Hai người à? Sao hai người cũng tới nơi này?” Trình Vũ Hiên cũng hết sức vui mừng, có thể gặp lại họ ở đây, nhìn thấy Hàn Giang Tuyết và Hạ Chỉ Lan bình yên vô sự, nàng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Ta thấy ở đây không bình thường nên tới, Hạ Chỉ Lan cũng vậy!” Hàn Giang Tuyết thấp giọng đáp.

Lúc này đây, bốn người họ có thể tiếp tục đồng hành cùng nhau, có đồng bọn bên cạnh, bọn họ cũng có thể được hỗ trợ thêm nhiều.

Tiếp sau đó, ánh mắt của bốn người cùng nhìn về phía cánh cửa lớn cổ xưa bằng đồng thau kia, đặc biệt là mấy khóm rễ khỏe mạnh đang buộc chặt phía trên, có thể thấy được, trên rễ cây thấy rõ có vết kiếm và đao.

Hiển nhiên, những người từng đặt chân đến đây đã từng thử giải phóng cánh cửa bằng đồng thau đó, nhưng tiếc là bọn họ đều thất bại.

“Giang Tuyết, cô có biết đây là đâu không?” Trình Vũ Hiên lo lắng nhìn Hàn Giang Tuyết, nàng hỏi.

“Đây là điện của tông chủ Thương Long tông, nhưng mà bây giờ có lẽ chúng ta không vào được!” Hàn Giang Tuyết cười khổ một cái, bất đắc dĩ nói.

Những người đang có mặt ở đây không hề ít, bọn họ trơ mắt nhìn cánh cửa lớn bằng đồng thau này, đáy mắt nóng rực, nhưng tiếc là cho dù bọn họ sử dụng phương pháp nào, họ cũng không phá được cánh cửa lớn cổ xưa đó, cho nên bây giờ, bọn họ chỉ có thể bất đắc dĩ đứng chờ ở đây.

Loạch xoạch.

Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên tiếng xé gió rít gào lần nữa, sáu người mặc áo đen được linh lực bao phủ đang nhanh chóng lao về phía bên này.

“Là bọn hắn à?” Mấy gã mặc áo đen thần bí xuất hiện, nhất thời thu hút sự chú ý của mấy người Hàn Giang Tuyết, họ cùng lúc nhìn sáng, vẻ mặt thoáng nặng nề.

Trân Mộc cũng nhíu mày nhìn theo, hai người áo đen đi sau cùng mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc chưa từng cói

“Ha ha, Hoàng đại nhân, xem ra có rất nhiều người muốn vào Thương Long điện nhỉ!” Một gã mặc áo đen liếc mắt nhìn thế lực khắp nơi đang có mặt ở đây, khóe miệng hơi nhếch lên, cười nói.

Gã đàn ông trung niên cầm đầu lạnh lùng liếc mắt nhìn phía dưới, giọng điệu lạnh buốt không một chút tình cảm, hắn từ tốn đáp: “Không cần phải để ý đến họ, một đám chuẩn bị tìm cái chết mà thôi, chờ đến khi chúng ta lấy được Thiên Ma Long Kính thì sự sống chết của bọn họ chẳng qua chỉ cần một ý nghĩ của chúng ta mà thôi!”

“Đúng vậy đó!”

Gã áo đen kia cười trêu tức.

So với Thiên Ma Long Kính, cho dù là toàn bộ di tích của Thương Long tông gộp lại cũng chỉ là một đống rác mà thôi!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.