Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 421: C421: Bây giờ không ai dám ra tay nữa



Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều hít một hơi thật sâu, đó là cảm giác áp bức tột cùng đến từ các vị thần địa ngục, cảm giác chèn ép này đã sắp đạt đến mức hoàn thiện của kiếm ý rồi!

“Chết đi cho tal”, Trần Mộc gầm gào, tay cầm Thiên Tùng Vân Kiếm chém mạnh một nhát.

Xoet.

Ánh kiếm như xé nát bầu trời, bầu trời tràn ngập ánh lửa sáng ngời, còn sức mạnh của bóng dáng vô hình đó dường như đều đồn trong ánh kiếm này, xuyên thấu không gian,

“Long Hổ Thiên Quyền!”

Dương Hổ cũng gào thét lên, linh lực cả người hắn ta ngay lập tức đẩy đến giới hạn cực điểm, đồng thời cũng phóng ra một linh lực trấn áp khiến người ta run rẩy, và rồi sau đó, một ngọn lửa sáng rực bùng lên, tụ lại trong nắm đấm của hắn ta rồi cả năm đấm đáng sợ vung ra.

Rầm.

Không gian rung chuyển, lửa phun ra ghê gớm, trong ngọn lửa này, bóng hai thần thú rồng và hổ hoà nhập vào nhau, đồng thời lao vút ra ngoài mang theo sức mạnh chấn động va thẳng vào thanh kiếm.

Bùm.

Trong Thạch Điện lặng như tờ, bỗng một tiếng nổ lớn vang lên, linh lực sót lại cuồn cuộn trào ra, những bức tường ngang dọc khắp hành lang cũng ngay lập tức sụp đổ, biến thành một đống đổ nát.

Cảnh tượng kinh hoàng này khiến ai nấy cũng cố gắng mở †o mắt, vẻ mặt lộ rõ vẻ kinh hãi.

Dưới sự va đập của ngọn lửa cháy rực khắp trời kia, ánh kiếm gớm ghiếc mang theo Chân Hoả Lưu Hồn xoẹt một nhát, xé đôi bầu trời, xuyên thấu hai bóng thần thú một rồng và một hổ kia, cuối cùng hệt như một ánh sao xuyên thẳng qua cổ họng của Dương Hổ.

“Đừng… đừng mà!”, ngay lúc đó, Dương Hổ trợn trừng mắt, đang định mở miệng xin tha thì nhát kiếm sắc nhọn kia lại nhanh đến nỗi khiến hắn không còn cơ hội mở lời van xin tha mạng và chết ngay tại chỗ.

Phốc! Cơn gió dữ dội đột nhiên dừng lại, hai bóng thần thú một rồng một hổ lập tức nổ tung, hoá thành vô vàn ánh sáng vụn

khắp trời, rồi dần tan biến.

Trân Mộc tiếp đất, lưỡi nhọn của Thiên Tùng Vân Kiếm trong tay cũng nhuốm thêm màu máu tươi đỏ sẫm.

Cơ thể Dương Hổ cứng ngắt tại chỗ, rồi cái đầu hắn ta hệt như một quả tú cầu lăn phịch xuống đất, máu tươi phun ra, tanh nghoé.

“Như này là…”

Cả không gian chìm vào tĩnh lặng.

Ngay cả Trình Vũ Hiên cũng bất giác sững người, đứng yên như trời trồng, đôi mắt mỹ miều ngẩn ngơ nhìn chăm chằm vào xác không đầu dưới đất!

Sau khoảng thời gian im lặng ngắn ngủi này, tất cả mọi người hít một hơi thật sâu rồi bất giác lùi về phía sau, vẻ mặt vô cùng sợ sệt.

“Hai vị trưởng lão gia tộc họ Dương… đều chết rồi sao?”

“Thằng nhóc này chẳng phải sức mạnh chỉ ở cấp tầng thứ †ư cảnh giới Thông Thiên sao? Hắn là thánh thần hay ma quỷ vậy?”

Một loạt tiếng xì xèo bàn tán rầm rộ ngay lập tức vang rộ khắp hành lang.

Lúc này, tất cả mọi người đều lạnh toát sống lưng, thật không ngờ đám trưởng lão kia ở cấp tầng thứ ba của cảnh giới Thần Tàng lại rơi đầu dưới tay kẻ mạnh nhất của Linh Tiêu Tông.

Xuyên thẳng lên tầng thứ nhất tranh đấu đã đành, chàng thanh niên này lại xuyên thẳng lên tầng thứ tám để giết địchI

Mẹ kiếp, hắn có còn là người nữa không? Rõ ràng là quái vật mài

Trần Mộc quay đầu lại, đôi mắt đen nháy lạnh lùng liếc nhìn những người khác. Nhưng ngay lúc này, tất cả mọi người còn đang chăm chú nhìn vào Linh Thạch Cực Phẩm, ai nấy cũng run lên sợ hãi, liên tục lùi về sau rồi nhìn Trần Mộc với ánh mắt khiếp đảm.

Bây giờ không ai dám ra tay nữa.

Ngay cả kẻ mạnh cấp tầng thứ ba của cảnh giới Thần Tàng cũng bị giết rồi thì bọn họ cũng tự nhìn lại sức mạnh bản thân, nếu xông lên thì khó mà giữ được cái đầu!

Trân Mộc cũng không thèm bận tâm tới bọn họ nữa, quay sang nói với Trình Vũ Hiên: “Chúng ta đi thôi!”

Trình Vũ Hiên sững sờ, liếc nhìn bóng dáng phía sau của Trần Mộc, dưới bầu không gian đầy sát khí này, nàng ta cố gắng định thần lại rồi cất bước đi theo.

Nhưng lần này, cho dù có rất nhiều người chặn ở ngoài hành lang nhưng không ai dám chặn đường sát thủ Trần Mộc này nữa cả!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.