Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 378: C378: Ngươi cứ lấy mạng của ta đi đi



“Thắng rồi hả?”

“Cái tên Trần Mộc này thẳng thật rồi sao? Song trọng kiếm ý, cái tên này là yêu nghiệt gì vậy!”

“Nhìn khäp Nam Châu này, ta chưa từng nghe nói có ai lĩnh ngộ được song trọng kiếm ý đâu!”

Cảnh tượng đó đã hoàn toàn chấn động tất cả mọi người có mặt ở nơi này.

Cho dù là Thiên điện chủ vừa mới tranh chấp cùng Hàn Giang Tuyết, hẳn ta cũng vô thức ngẩn ra ở đó, ngơ ngác nhìn mọi chuyện xảy ra.

Trên bầu trời, Trần Mộc rơi xuống, bộ áo trằng bị máu tươi thấm đỏ, cơ thể thoáng lảo đảo giống như không vững, khuôn mặt hơi tái nhợt.

Ngay sau đó, dường như hẳn không chịu nổi sự phản phệ nặng nề kia, hản hộc một ngụm máu tươi từ trong miệng, trông hắn giống như đã bị hút khô hết toàn bộ linh lực vậy.

“Quả nhiên, đến cực hạn rồi sao?”

Trần Mộc lau vết máu trên khoé miệng, khuôn mặt nở nụ cười khổ sở.

Chỉ mới dùng song trọng kiếm ý có một lần đã khiến hắn khó mà chống đỡ được, nếu triển khai kiếm vực thì chẳng phải linh lực của hắn sẽ tiêu hao cạn kiệt rồi chết ngay tại chỗ hay saol

Chung quy mà nói cũng là do cảnh giới của hắn còn quá thấp.

Đột nhiên, ánh mắt Trần Mộc nhìn tới chỗ phế tích trước mặt, lúc này đây, bụi mù từ từ tản đi, Liễu Mộ Thiên đang ngơ ngác đứng đó, trên người hắn vết thương chồng chất nhưng vẫn còn đủ có sức đánh thêm một trận nữa.

Có điều đôi đồng tử của hắn đã hoàn toàn tan rã, không hề có chiến ý nữa rồi.

“Tại sao?”

Liễu Mộ Thiên nhìn về phía Trần Mộc, kinh ngạc hỏi.

Hắn không biết, vì sao hẳn lại thua, hẳn lại càng không hiểu, tại sao một người lại có thể có được hai loại kiếm ý như thế chứ?

“Thiên đạo sinh ra Vạn Tượng, vũ trụ, núi sông, mặt đất, dòng sông, đều có quy luật riêng của nóI”

“Mà trong số vạn pháp đó, lấy một cái cũng có thể chứng minh thành đạo!”

“Chỉ có điều không ai quy định là không thể lấy nhiều!”

“Chỉ cần có đầy đủ ngộ tính, chư thiên vạn pháp đều có thể lấy làm đạo cho mình!”

Trần Mộc đáp lời.

Một kiếm tu không phải chỉ có thể có một loại kiếm ý, thương cũng vậy, đâu phải chỉ có một thương ý!

Ở đời trước, Trần Mộc đã gặp nhiều thiên tài kiếm đạo, cũng cố gắng lĩnh ngộ rất nhiều thứ bên ngoài, hắn từng gặp một người có được mười tám tầng kiếm ý!

Nhưng không phải kiếm ý càng nhiều thì càng mạnh, bởi vì nhiều thì không kỹ, một loại kiếm ý nhưng hiểu sâu tường

tận thì cũng đủ để chứng đạo xưng đết

“Kiếm ý của ngươi là gì vậy?” Liễu Mộ Thiên lại hỏi thêm lần nữa.

“Thiên Cương Băng Phách!” Trần Mộc trả lời.

Liễu Mộ Thiên cúi đầu, thản nhiên nói: “Ta thua!”

Bây giờ đây, hắn đã thua tâm phục khẩu phục.

Bởi vì, hắn đã phô triển toàn bộ năng lực của mình, mà song trọng kiếm ý của Trần Mộc đã mở ra cho hẳn một cái thế giới mới.

“Ngươi cứ lấy mạng của ta đi đi!”

Liễu Mộ Thiên vô cảm nhắm mắt lại, thậm chí hắn không hề sợ hãi một chút nào, cũng không hề có ý định đầu hàng, cứ thế nhắm hai mắt chờ Trần Mộc giết mình.

“Được thôi!”

Trần Mộc gật đầu, so với các đối thủ đã gặp trong kỳ Thi Điện này, Liễu Mộ Thiên được là người kiên cường nhaats.

Trần Mộc không nói thêm gì nữa, kiếm trong tay hắn tản ra ý lạnh thấu xương. Ngay sau đó, hắn không do dự nữa, cả người xông tới.

Sát ý khuếch tán ra ngoài.

“Dừng tay!” Ngay lúc đó, trong lòng tất cả mọi người đều kinh hãi, mặt Thiên điện chủ đỏ bừng lên, hản nhảy vọt xuống, hình như là định ngăn cản ý định này.

Nhưng mà Trần Mộc đã chuẩn bị từ sữa, sức mạnh Ấn Thần phóng thích, cơ thể hẳn biến mất ngay lập tức, đột nhiên một chiêu kiếm quét ngang qua.

Nhưng mà, kiếm của Trần Mộc còn chưa kịp rơi xuống cổ Liễu Mộ Thiên thì một ý lạnh bỗng bắ n ra.,

“Keng một tiếng, chặn đứng mũi kiếm của Trần Mộc.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.