Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 372: C372: Cửu long diệt thần quyết



“Tông sư kiếm đạo? Liễu Mộ Thiên cũng là tông sư kiếm đạo?”

Những lời nói của Trần Mộc lập tức gây ra khá nhiều chấn động trên hiện trường.

Phải biết rằng cho đến nay, Liễu Mộ Thiên chưa bao giờ sử dụng bất kỳ kiếm thuật nào trong quá trình thi đấu, đừng nói là kiếm đạo, thậm chí ngay cả kiếm còn chưa từng rút ra, làm sao hẳn ta có thể là tông sư kiếm đạo?

Liễu Mộ Thiên dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm Trần Mộc, vẻ mặt bình tĩnh, giống như không có gì ngạc nhiên khi Trần Mộc có thể nhận ra thân phận tông sư kiếm đạo của mình.

“Muốn ta rút kiếm ngươi còn chưa đủ tư cách!”, Liễu Mộ Thiên lạnh lùng nói.

Sau đó, đôi cánh phía sau Liễu Mộ Thiên dao động, cuồng phong lan rộng, toàn bộ những chiếc lông vũ màu trắng bạc xinh đẹp trên đôi cánh trong phút chốc dựng đứng lên, trên đầu những chiếc lông phát ra ánh sáng lạnh lẽo mạnh mẽ sắc bén.

Sau đó, Liễu Mộ Thiên chắp hai tay hét lớn một tiếng vang vọng khắp thiên hạ: “Vạn Vũ Trảm Thiên Thần!”

Lập tức, một loạt lông vũ màu trắng bạc phóng lên chân trời, dưới sự vây quanh những tia sấm sét màu xanh, những chiếc lông vũ này lần lượt biến thành những con dao lông vũ khổng lồ, vô số lưỡi dao sắc bén đều bay về phía Trần Mộc.

Liễu Mộ Thiên lại vỗ đôi cánh, cơn bão dao lông vũ ùn ùn kéo đến, trong phút chốc, một cơn cuồng phong quét ngang bầu trời, những chiếc lông vũ tưởng như mềm mại này, vào lúc này lại có sức mạnh đáng đủ để sợ xé nát bầu trời thành từng mảnh nhỏ.

Trần Mộc chắp tay lại với nhau, kim quang lần nữa điên cuồng bộc phát bộc phát ra xung quanh cơ thể, hoàn toàn bao phủ thân thể hắn, tạo thành một tấm khiên kim quang!

Trên bê mặt của tấm khiên kim quang này hiện ra vô số hoa văn Long Đăng Hổ Dược sống động như thật, đồng thời một làn sóng kinh người đến từ thời cổ đại cũng theo đó dập dờn.

“Cửu Long Diệt Thần Quyết, tấm khiên vạn linh!”

Những lời thì thầm vang lên, kim quang trên tấm khiên nở rộ rực rỡ óng ánh như mặt trời.

Keng! Keng! Kengl!

Con dao lông vũ đâm vào tấm khiên kim quang không một chút lưu tình, âm thanh vàng và sắt va chạm vang lên, lóe lên tia lửa, dư âm còn sót lại không thể hình dung, cú va chạm nhanh chóng rung chuyển hư không, cuồn cuộn ra bên ngoài.

Bầu trời tràn ngập những viên than hồng rực rỡ, từ từ rơi xuống.

Trong thời gian tàn tro tan đi, thân hình của Trần Mộc vẫn nguyên vẹn đứng ở trên võ đài, võ đài xung quanh thân thể hắn đã vỡ thành một đống đổ nát lộn xộn, có thể tưởng tượng uy năng tấn công mà Liễu Mộ Thiên bạp phát ra ngoài, mạnh mẽ đến mức nào?

“Đáng chết!”. Trong mắt Liễu Mộ Thiên lộ ra vẻ nghiêm nghị, trên mặt cơ bắp thậm chí còn mơ hồ co giật, có thể nhìn ra được tính khí của hẳn có bao nhiêu nóng nảy, đáy lòng hẳn có bao nhiêu thô bạo tàn nhẫn.

Trần Mộc ngẩng đầu lên một lần nữa, trong mắt dần dần hiện vẻ lạnh giá, lạnh lùng nói: “Ngươi đánh đủ rồi thì đến lượt tai”

Trần Mộc đưa lòng bàn tay hướng về hư không nằm chặt, huyết sát khí giống như sông lớn hội tụ đến, cuối cùng ngưng tụ thành một thanh kiếm Thiên Tùng Vân, được Trần Mộc năm trong lòng bàn tay.

Xoẹt.

Kiếm ra khỏi vỏ, một tia kiếm quang lạnh thấu xương lóe lên giữa trời đất, giữa trời đất màn mưa rơi xuống, đột nhiên dừng lại vào lúc này.

Linh lực được giải phóng không ngừng ra ngoài, Trần Mộc giơ kiếm lên, ước chừng có hàng vạn thanh kiếm säc bén hội tụ tạo thành hình cánh quạt, từ xung quanh Trần Mộc ngưng tự thành.

“Vạn Kiếm Quyết, Vạn Kiếm Quy Nhất!”

Tiếng xì xào vang lên, Trần Mộc đột nhiên vung kiếm xuống, một kiếm này trực tiếp xé màn mưa khổng lồ trước mặt làm đôi, ngay cả không gian cũng bị chia ra thành một vết nứt thật sâu.

Lập tức, hàng vạn thanh kiếm chồng lên nhau, tạo thành một thanh kiếm chấn động, chém mạnh về phía Liễu Mộ. Thiên.

Vô tận chân hoả lưu hồn cùng nhau bộc phát ra ngoài, quét sạch bầu trời.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.