Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 332: C332: Ăn may mà thôi



Trần Mộc bước ra khỏi đấu trường, chẳng mấy chốc đã quay về đến địa bàn của Linh Điện, Hạ Chỉ Lan vội lao tới giơ ngón cái khen ngợi Trân Mộc, cười nói: “Khá lắm!”

Mặc dù biết thực lực của Trần Mộc vô cùng mạnh, nhưng không ngờ là hắn có thể giế t chết được Võ Hùng, kết cục này khiến ngay cả Hạ Chỉ Lan cũng hết sức sửng sốt.

Trần Mộc cười đáp: “Ăn may mà thôi!”

Lúc này Trình Vũ Hiên cũng đi từ bên cạnh ra, vỗ vai Trần Mộc, bức xúc nói: “Ngươi như thế là không được đâu nhé, đã đột phá đến tầng thứ hai của cảnh giới Thông Thiên rồi mà còn vẫn giấu bọn tai”

“Ta vừa mới đột phá tới cấp độ này mấy ngày trước thôi, chưa kịp kể cho mọi người!”, Trần Mộc cười nói.

Nói rồi, hẳn ngượng ngùng nhìn Trình Vũ Hiên một lượt, đặc biệt chú ý tới đôi chân dài cân đối, mịn màng săn chắc không chút mỡ thừa rồi cố tình nháy mắt vài cái, cười nói: “Sư tỷ, có phải người quên mất gì đó rồi không?”

“Cái gì?”, Trình Vũ Hiên chớp chớp đôi mắt long lanh, gương mặt vô tội nhìn sang Trần Mộc.

“Hình như trước đây chúng ta có cá cược là nếu như tôi giết được Võ Hùng thì sư tỷ sẽ cho tôi gì ấy nhỉ…”

Ánh mắt Trần Mộc pha chút khôi hài. “Đồng ý gì với nhà ngươi cơ, ta quên mất rồi!”

Trình Vũ Hiên dang hai tay ra bất lực, vẻ mặt vẫn ngây. ngô vô tội.

Trần Mộc cũng không nói gì, chỉ nhìn thẳng về phía nàng †a một cái rồi dửng dưng quay đầu đi: “Quả nhiên là con gái càng xinh thì càng hay lừa người!”

“Ha ha ha!”, Trình Vũ Hiên bật cười, lấy ngón tay thon thả mềm mại hất cằm của Trần Mộc lên, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng ta có chút mê hoặc, nói với giọng điệu mềm mại uyển chuyển: “Sư đệ này, sao ta lại không biết ngươi đáng yêu như vậy chứ!”

Trần Mộc khẽ giơ tay lên, nắm chặt lấy đôi tay ngọc ngà của nàng ta, cười nói: “Sư tỷ, ta cũng không biết là sư tỷ lại hay lừa gạt người khác như vậy!”

“Sư đệ, vội gì chứ, còn phải đợi xem các trận đấu sau ngươi thể hiện ra sao nữa chứ, nếu thể hiện tốt mà Linh Điện của chúng ta vẫn chưa bị giải tán thì sư tỷ ta đây chẳng tiếc hy sinh chút nhan sắc này bù đắp cho ngươi!”, Trình Vũ Hiên khế cười nói.

Sau đó, nàng ta định rút tay về.

Nhưng này ta lại phát hiện ra bàn tay ngọc ngà của mình lại bị Trần Mộc kẹp chặt lại rồi, cho dù cố dùng sức cũng không sao rút ra được.

“Ngươi…”

Đôi má Trình Vũ Hiên đỏ ửng lên.

Trần Mộc khẽ nhếch mép, đôi mắt đen nháy nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng ta, cười nói: “Sư tỷ, người muốn hi sinh nhan sắc của mình thì trước hết cũng phải xem xem ta có muốn nhận không đã chứ? Nếu ta không cần thì cho dù người có ép buộc ta cũng không có ích gì đâu, nếu ta cần thì cho dù người có từ chối thì cũng sẽ không thoát được đâu!”

“Hừm? Ngươi có bản lĩnh đó không?”

Trình Vũ Hiên khế nhướn mày, đôi mắt mỉm cười quyến rũ, lộ rõ vẻ khiêu khích.

Ngay lập tức linh lực trong cơ thể nàng ta bắt đầu trỗi dậy, mạnh tới mức vừa dùng lực đã có thể rút tay ra.

Nhưng lúc này, Trần Mộc bất ngờ buông tay, dưới tác dụng phản lực, gương mặt vốn đang cười nói chợt biến sắc, suýt nữa thì ngã chổng vó, nhưng cũng may là tại thời khắc. quan trọng ấy, Trần Mộc đã kịp thời đỡ lấy nàng ta.

Đôi tay hẳn ôm chặt lấy eo của nàng ta, rồi từ từ trượt xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở chỗ hai chân của nàng ta rồi còn vỗ mạnh một cái.

“Sư tỷ, người gầy quá đấy!”, Trần Mộc cười nói.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.