Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 317: C317: Hắn có thể



Lúc Trần Mộc trèo lên lôi đài số bảy, ánh mắt của mọi người trong quảng trường đều đổ dồn về phía hắn, rõ ràng bây giờ ân oán giữa Thiên Điện và Linh Điện hấp dẫn ánh mắt của họ hơn nhiều.

Trên đài cao, Thiên Điện chủ dùng ánh mắt lạnh băng nhìn Trần Mộc chăm chú, so với những đệ tử khác của Linh Điện, sáy ý của hắn với Trần Mộc là mạnh nhất.

Bởi vì trên người Trần Mộc còn có Đại Địa Ấn Thần, Ấn Thần này là thứ mà Thiên Điện chủ không tiếc bất cứ giá nào muốn chiếm được!

“Nhớ kỹ, cũng giống Võ Hùng, ta muốn để đệ tử Linh Điện chết không toàn thây!” Thiên Điện chủ quay người mở miệng nói chuyện với Dương Triển bên cạnh.

“Điện chủ yên tâm, ta nhất định mang thi thể của hẳn tới gặp ngài!”

Dương Triển tự tin cười một tiếng, trong ánh mắt tỏa ra lãnh ý sâu tận xương tủy.

Tiếp theo, hắn nhảy xuống đi vào lôi đài số bảy, giờ phút này, rõ ràng bầu không khí toàn trường đã được đẩy lên đ ỉnh điểm, vô số âm thanh hoan hô cổ vũ vang lên.

Trên đài cao, Địa Điện chủ nhìn bóng dáng thiếu niên áo trắng trên lôi đài, sắc mặt lộ vẻ nghiêm túc: “Không biết tiểu tử này có thể đánh thäng được Dương Triển không nữa, mặc dù thực lực của tên Dương Triển này kém hơn Võ Hùng một chút, nhưng cũng là đệ tử hạch tâm của Thiên Điện!”

“Hắn có thể, ta tin tưởng hắn!” Hạ Phi Vũ mở miệng nói, giọng điệu vô cùng kiên định.

Địa Điện chủ cười cười: “Đừng tự tin như thế, lúc tiểu tử này nhập tông mới chỉ là cảnh giới Hóa Tượng tầng thứ bảy, mới trôi qua một tháng thì có thể mạnh hơn bao nhiêu chứ!”

“Hắn có thể!”

Giọng điệu của Hạ Phi Vũ vẫn vô cùng kiên định, ánh mắt nhìn chăm chú vào Trần Mộc, thiên tài kh ủng bố như Tam hoàng tử mà Trần Mộc còn đánh thắng được, chỉ một Dương Triển thì là cái thá gì!

Địa Điện chủ läc đầu, không cần phải nhiều lời nữa, Trương Mặc Văn vừa bị giết, nếu là đệ tử Linh Điện lại bi giết trong cuộc tỉ thí này nữa chäc chăn sẽ đả kích rất lớn đến lòng tin của các đệ tử khác trong Linh Điện, chỉ sợ các đệ tử khác đều sẽ không còn dũng khí chiến đấu với đệ tự Thiên Điện nữa.

“Sư tỷ, Trần Mộc sư đệ sẽ không sao thật chứ?”

“Hình như Dương Triển đã đạt tới cảnh giới Thông Thiên tầng thứ chín, mà Trần Mộc sư đệ, hẳn… Hình như hẳn mới đạt tới cảnh giới Hóa Tượng?”

Ở vị trí của Linh Điện, đông đảo đệ tử Linh Điện đều xúm lại cạnh Trình Vũ Hiên, vẻ mặt lo lắng.

Đến Trương Mặc Văn có cảnh giới Thông Thiên tầng thứ sáu còn chết không toàn thây, một võ giả cảnh giới Hóa Tượng đi lên, chẳng phải là chết chắc rồi sao?

“Ta tin tưởng hản!” Trình Vũ Hiên trịnh trọng nói.

Cảnh giới Hóa Tượng đối chiến với cảnh giới Thông Thiên tầng thứ chín, nếu lời này truyền ra chỉ sợ sẽ khiến mọi người chê cười.

Nhưng nếu như người kia là Trần Mộc thì chưa chắc!

Bởi vì nàng cũng không xác định dược thực lực cực hạn của Trần Mộc là thế nào!

Trên lôi đài, dưới sự chú ý của toàn trường, Dương Triển năm chặt tay lại, tia sáng ngưng tụ, sau đó một thanh đại đao. ngập tràn sát khí màu đen xuất hiện, thanh đại đao này đen như mực, trên thân còn có một vòng sát khí màu đen mơ hồ bao quanh, giống như một thanh ma đao đã nhiễm vô số máu tươi vậy.

“Tiểu tử, ngươi đã thấy kết cục của Trương Mặc Văn rồi đấy, hẳn không phải người thứ nhất, mà ngươi, cũng không phải người cuối cùng!” Dương Triển nhếch miệng, ánh mắt hung ác rơi trên người Trần Mộc, cười lạnh nói.

“Đệ tử Thiên Điện chết trong tay ta cũng không ít, bọn hắn không phải nhóm đầu tiên, mà ngươi, cũng không phải người cuối cùng!” Mặt Trần Mộc không đổi sắc đáp lại.

Nghe vậy, mặt Dương Triển lộ ra vẻ âm trầm, đương nhiên là hắn biết trước đó không ít đệ tử Thiên Điện đi giết Trần Mộc, cướp lấy Ấn Thần, nhưng cuối cùng gần như đều chết trong tay hắn.

€ó thể nói, trong thời gian một tháng ngắn ngủi, tay Trân Mộc đã giết ít nhất mười đệ tử Thiên Điện.

“Ta sẽ gỡ đầu ngươi xuống làm bóng đá!” Dương Triển dữ tợn lên tiếng.

Tiếp đó, hắn ta cũng không nói nhảm nữa, quanh thân tỏa ra linh lực màu đen hực hực, mãnh liệt bạo phát, linh lực này dường như mang theo một loại lực ăn mòn nào đó của ma tộc, vô cùng bá đạo, đã đạt tới cảnh giới Thông Thiên tầng thứ chín.

Vút.

Ngay sau đó, thân thể Dương Triển đột nhiên vọt ra, lưỡi đao lóe ra ánh sáng lạnh thấu xương, còn manh theo đao thế vô cùng mạnh mẽ kh ủng bố.

Cỗ đao thế này, cũng đã đạt tới cấp độ đại viên mãn.

Mà Trần Mộc thì thả lỏng hai tay phía sau, đôi mắt thâm thúy, gương mặt không biểu cảm nhìn hẳn ta.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.