Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm

Chương 108: C108: Ta không đùa



Là tiểu thư Thánh Long Thương hội Ôn Chỉ Huyền, không chỉ có dung mạo tuyệt sắc, hơn nữa võ đạo thiên phú cũng cực cao, nàng là một trong số ít nữ nhân tài năng của Ninh Quốc.

Có vô số người theo đuối nàng, cho dù là công tử cao quý hay thiên tài đỉnh cao của thế hệ trẻ, họ đều vô cùng ngưỡng mộ nàng, người con gái này nhất định sẽ khiến bàn dân thiên hạ trầm trồ ngước nhìn

Nhưng điều không ai ngờ tới là Ôn Chính Hoa lại có ý. định gả nàng cho Trần Mộc!

Những lời này khi nói ra, Trần Mộc hoàn toàn ngỡ ngàng không có thể đoán trước.

Hắn biết bản thân là tiềm lực cố, có thể gi ết chết đồng loại của mình trên khắp tầng trời thứ tám thậm chí là thứ chín. Nhìn toàn bộ Ninh Quốc, có lẽ sẽ không tìm được kẻ: nào ác độc như hẳn.

Tuy nhiên, Ôn Chính Hoa không nên nóng lòng gấp gáp muốn hẳn làm con rể như vậy!

Nếu Ôn Chỉ Huyền là một cô gái béo nặng hơn 2 tạ, Ôn Chính Hoa lo lắng con gái mình sẽ không thể lấy được phu quân cũng có lý. Nhưng Ôn Chỉ Huyền là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, nàng có đủ tài sắc vẹn toàn: dung mạo, tiền bạc và tài năng, vì vậy mà Ôn Chính Hoa lại nóng lòng muốn gả con gái mình.

Ngay cả Lưu Thanh Hân và những người khác, hay cả chính bản thân Ôn Chi Huyền, nàng cũng không ngờ tới điều này và bật dậy vì quá đổi ngạc nhiên.

“Cha, người đang nói bậy cái gì vậy?” Ôn Chính Hoa hai má vừa xanh xao vừa trắng nhợt đi, sau đó lại đần dân đỏ lên, có chút xấu hổ xen lẫn chút tức giận. Bình thường cha nàng là một nam nhân chững chạc, bản lĩnh vững vàng, tại sao hôm nay lại làm ra những chuyện liều lĩnh như vậy?

“Chuyện này cứ giao cho cha, cha sẽ không làm hại con đâu!” Ôn Chính Hoa trịnh trọng nói

Sau đó, ông hướng mắt nhìn về phía Trần Mộc, hỏi: *Tiểu huynh đệ, ngươi cảm thấy thế nào?”

“Ngươi thật sự không có nói giỡn đấy chứ?” Trần Mộc mởto mắt.

“Ta không đùa, chỉ cần Trần tiểu đệ gật đầu, trong vòng ba tháng chắc chắn sẽ thành hôn!” Ôn Chính Hoa trịnh trọng nói.

Thân là hội trưởng Thánh Long Thương hội, lời ông ấy nói nhất định sẽ thành hiện thực, chỉ cần Trần Mộc muốn thành hôn, ông ấy nhất định sẽ nghĩ ra giải pháp để Ôn Chỉ Huyền thành hôn.

Ngay tại thời điểm hiện tại không ai có thể tin những gì đang diễn ra trước mắt mình, Õn Chính Hoa lại có thể gả đứa con gái của mình đem nàng đính hôn với Trần Mộc!

Cha, con tuyệt đối sẽ không bao giờ đồng ý, cha muốn gả thì tự mình gả đi. Dù sao con cũng sẽ không bao giờ gả cho hắn ta đâu. Thật là tức chết con mất, con đi đây!

Ôn Chỉ Huyền vô cùng tức giận đến mức hai má đỏ. bừng, nàng vung tay lao ra khỏi đại sảnh, cũng không có ý định tiếp tục cuộc nói chuyện với cha mình.

Nàng sợ nếu còn ở đây nữa, cha nàng sẽ nổi điên mà chết!

Ông ấy phải thừa nhận rằng Trần Mộc thực sự rất xuất sắc và ưu tú, nhưng hắn vẫn còn kém xa những gì Ôn Chỉ Huyền mong muốn.

Nhìn thấy cảnh này, Trần Mộc đắc ý cười khinh, hẳn cũng có thể thấy được chuyện này hoàn toàn chỉ do một mình Ôn Chính Hoa tự mộng tưởng mà thôi.

Nói thật, hẳn không thích ép buộc người khác chuyện này, liền lắc đầu nói: “Ta có lẽ phải phụ lòng Văn tiền bối rồi, ta từ chối!”

Ta nghĩ ngươi ãt hãn sẽ không có lý do gì để từ chối. la. chỉ có một cô con gái tên là Chỉ Huyền. Nếu ngươi cưới con gái ta rồi, toàn bộ khối tài sản kinh doanh khổng Iồ của Thánh Long Thương hội trong tương lai sẽ là của ngươi hết. Nếu ngươi không có hứng thú với chuyện này. Chuyện làm ăn trong Thánh Long Thương hội, nếu có hứng thú, có thể giao cho thuộc hạ lo liệu. Hơn nữa, ta, hội trưởng Thánh Long, có vô số tài phú, có thể giúp đỡ ngươi!” Ôn Chính Hoa dống dạc tuyên bố.

“Xin lỗi nhưng mà ta không thế chấp nhận lời thành hôn ấy được!” Trần Mộc vẫn kiên quyết phản đối.

“Ngươi không thích con gái của ta sao?” Ôn Chính Hoa cau mày hỏi

“Không, con gái của ông rất xinh đẹp, nam nhân nào cũng sẽ phải xiêu lòng vì nàng thôi, mà ta, một thiếu niên trẻ tuổi đầy sức sống cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, ta vẫn phải từ chối lời đề nghị này, bởi vì cứ ép buộc như vậy đôi bên đều sế cảm thấy không hài lòng!” Trần Mộc nói

“Ồ được!”. Thử‎ đọc‎ tru𝘆ện‎ không‎ quảng‎ cáo‎ tại‎ _‎ TrùmT‎ ru𝘆ện.vn‎ _

Ôn Chính Hoa thở dài, không còn cách nào khác đành phải bổ cuộc.

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì bọn ta rời đi trước đây. Ngày khác chúng ta gặp lại nhau nhé!” Trần Mộc đứng dậy, chắp tay từ biệt rồi ra về.

Hản sợ nếu ở lại lâu hơn, Ôn Chính Hoa sẽ làm gì đó ép người ta lên kiệu,

“Chờ một chút, ta hấp tấp gọi ngươi tới đây. Thân là tiền bối, để ngươi trở về tay không, ta xấu hổ lảm, cho nên ta sẽ đem đến cho ngươi một thứ. Đừng lo lăng, thứ này nhất định sẽ có thể giúp được ngươi!”

Ôn Chính Hoa từ trong tay áo lấy ra một cuộn da cừu. màu đen đưa cho Trần Mộc.

“Đây là cái gì vậy?” Trân Mộc nhướng mày, ngỡ ngàng hỏi.

“Đây là bản đồ được khắc trên Ngọc Trụ Bàn Long. Tôi đã nhìn thấy Ngọc Trụ Bàn Long trước đó và đã sao chép lại bản đồ này!” Ôn Chính Hoa vội giải thích

Trong phút chốc, Điền Bưu, Lưu Thanh Hân và những người khác đều tỏ ra kinh ngạc, sau đó trong mắt họ vô tình tỏa ra một sức nóng khó tả.

Lần đấu giá trước, mọi người đều tranh giành nó quyết liệt, không phải chỉ vì lời nhắn khắc trên trụ ngọc của rồng. sao? Mà hiện tại, tấm bản đồ này kỳ thực chính là thông tin được khắc trên Ngọc Trụ Bàn Long, không kém gì việc tự tay lấy được Ngọc Trụ Bàn Long!

Điều quan trọng nhất vẫn là Ôn Chính Hoa lại sẽ tặng một món quà hoành tráng như vậy cho Trần Mộc.

“Đừng khen thưởng khi không có công gì!” Trần Mộc läc đầu, huơ tay không nhận lấy món quà đó.

Ôn Chính Hoa không ngu ngốc, Trần Mộc cũng vậy.

Tất cả những gì Ôn Chính Hoa đã làm trước đây, bao gồm cả việc gửi bản đồ này đây, dường như đều chỉ ra một manh mối.

Ôn Chính Hoa nóng lòng muốn trói Trần Mộc vào Thánh Long Thương hội

“Chúng ta đều là những người có trí thông minh hơn người, ta nghĩ Trần huynh hẳn là biết ta muốn cái gì. Đây là trao đổi, không phải ân huệt Chỉ cần ngươi có đây đủ bản lĩnh, ngươi sẽ bảo vệ Thánh Long Thương hội chúng ta, ta sẽ không ép buộc ngươi phải làm điều gì khác!” Ôn Chính Hoa chậm rãi chia sẻ quan điểm của mình.

Trần Mộc trầm ngâm một lát, sau đó đã đưa tay đón lấy món quà, hứa hẹn nói: “Được, thỏa thuận đi!”

Sau khi quay người lại, Trần Mộc và những người khác. rời khỏi Thánh Long Thương hội.

Trần Mộc và nhóm của hắn bước ra khỏi Thánh Long. Thương hội, dọc đường đi, mọi người dường như có suy. nghĩ riêng và đều giữ im lặng

Chỉ có Tôn Béo vẫn là vẻ mặt nghỉ hoặc hỏi Trần Mộc: *Mộc huynh, nói cho ta biết, tại sao Thánh Long Thương hội lại đối xử tốt với huynh như vậy?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.